Sắc lệnh của Tòa Ân Giải Tối Cao về Ơn Toàn Xá cho các tín hữu Công giáo hành hương Nhà thờ Phát Diệm
Thứ năm - 10/05/2012 00:57
Sắc lệnh của Tòa Ân Giải Tối Cao về Ơn Toàn Xá cho các tín hữu Công giáo hành hương Nhà thờ Phát Diệm




Trung Hoa có nhiều người dự lễ Chúa Nhật hơn toàn bộ Âu Châu Vũ Văn An9/28/2011 |
| |||||||
Blog của Tạp Chí America ngày 14 tháng 9 có trích nguồn tin của BBC cho rằng tại Trung Hoa, số người tham dự phụng vụ Chúa Nhật đông hơn hẳn so với toàn bộ Âu Châu. BBC nói rằng: không thể nói có bao nhiêu Kitô hữu hiện nay tại Trung Hoa, nhưng điều chắc là con số ấy đang bộc phá. Chính phủ bảo con số ấy là 25 triệu, gồm 18 triệu Thệ Phản và 6 triệu Công Giáo. Nhưng các nguồn tin độc lập đều cho rằng con số ấy bị ước đoán quá thấp. Khiêm nhường lắm cũng phải là 60 triệu. Thực vậy, con số người tham dự phụng vụ Chúa Nhật tại nước này hiện vượt quá con số đồng đạo của họ tại toàn bộ Âu Châu. Các tân tòng thuộc đủ thành phần trong xã hội từ những nông dân thuộc các bản làng xa xôi tới các thanh thiếu niên tân thời thuộc giai cấp trung lưu thành thị. Cả Thệ Phản và Công Giáo đều được chia thành các giáo hội chính thức và hầm trú. Hiệp Hội Công Giáo Yêu Nước được chính phủ công nhận tự cử nhiệm các vị giám mục của mình và không được phép có bất cứ liên hệ nào với Vatican, dù người Công Giáo được phép nhìn nhận thẩm quyền thiêng liêng của Đức Giáo Hoàng. Giáo Hội Công Giáo hầm trú, tức Giáo Hội được Vatican công nhận, là giáo hội lớn hơn. Từng bước từng bước, Vatican và chính phủ xích lại gần nhau hơn. Phần lớn các giám mục được cả hai bên nhìn nhận, và không bên nào thừa nhận thẩm quyền lớn hơn của bên kia. Tuy nhiên, mấy tháng gần đây, chính phủ Trung Hoa đã tỏ ra cứng rắn hơn, tự ý phong chức cho các vị giám mục trước sự chống đối quyết liệt của Vatican. Giáo Hội còn phạt tuyệt thông một trong các vị giám mục này. Thành thử khó có thể coi giáo hội chính thức chỉ là một thứ bù nhìn. Tim Gardam, ký giả của BBC, từng viếng thăm làng Hou Sangyu thuộc khu đồi núi vùng phía Tây Bắc Kinh, nơi Giáo Hội Công Giáo từng có mặt từ thế kỷ 14. Đức tin vững chắc của những giáo dân này đã vượt qua cuộc xâm lăng của Nhật Bản và Cách Mạng Văn Hóa. Bệnh xá của làng được các nữ tu săn sóc, một trong các nữ tu này là người Nội Mông, vốn là thành trì Công Giáo. Nhiều ứng sinh linh mục xuất thân từ làng này. Theo Tim Gardam, nhiều nhà thờ tại Trung Hoa hiện nay không đủ chỗ chứa giáo dân vì con số Kitô hữu tại đây đang gia tăng nhanh chóng. Trong Kitô Giáo Trung Hoa, người ta thấy có sự phức tạp mà người Tây Phương xem ra không hiểu rõ. Trước nhất, Công Giáo và Thệ Phản được nhà nước coi là hai tôn giáo hoàn toàn biệt lập. Nhưng bất kể sự kiện ấy, trong suốt thế kỷ 20, Kitô Giáo bị liên kết với chủ nghĩa đế quốc Tây Phương. Sau chiến thắng năm 1949 của Cộng Sản, mọi nhà truyền giáo đều bị trục xuất, nhưng Kitô Giáo vẫn được phép hoạt động trong các giáo hội được nhà nước công nhận, bao lâu họ tỏ lòng trung thành hàng đầu với Đảng Cộng Sản. Dù thế, Mao vẫn cho rằng tôn giáo là “thuốc độc” và cuộc Cách Mạng Văn Hóa của hai thập niên 1960 và 1970 đã cố gắng nhổ tận gốc nó. Bị đẩy vào thế hầm trú, Kitô Giáo không những sống sót mà với các vị tử đạo, còn phát triển thêm nữa. Tardam cho rằng: kể từ thập niên 1980, khi tín ngưỡng tôn giáo được phép hoạt động, các giáo hội chính thức dần dần tạo được nhiều không gian hơn cho chính họ. Họ vẫn phải tường trình cho Ban Tôn Giáo Nhà Nước, bị cấm không được hoạt động ngoài nơi thờ phượng và phải tuân theo khẩu hiệu “Yêu Tổ Quốc – Yêu Tôn Giáo”. Nhà nước tự do cổ vũ chủ nghĩa vô thần tại các học đường nhưng đảm nhiệm vai trò “bảo vệ và tôn trọng tôn giáo cho tới khi tôn giáo tự nó biến mất”. Theo Tardam, Giáo Hội Thệ Phản chính thức phát triển nhanh hơn Giáo Hội Công Giáo. Tại trung tâm Bắc Kinh, sáng Phục Sinh có tới 5 buổi lễ, mỗi buổi có hơn 1,500 người thờ phượng. Trường giáo lý chật ních, các em phải tràn ra đường phố. Tuy nhiên, những con số này không thấm thía gì so với các giáo hội hầm trú “tại gia” có mặt khắp nước. Điều bị nhà cầm quyền không khoan nhượng là các giáo hội này không nhìn nhận bất cứ thẩm quyền chính thức nào đối với tổ chức của họ. Nhà nước rất sợ ảnh hưởng của chủ nghĩa phúc âm Mỹ và nền thần học của một số giáo hội tại gia mang khuynh hướng này, nhưng, xét về nhiều phương diện, các giáo hội này có đặc điểm Trung Hoa rõ nét, nhiều đặc sủng, có năng lực và trẻ trung. Một Kitô hữu trẻ có học mô tả giáo hội của cô như sau: “chúng tôi có 50 nhà chuyên nghiệp trong giáo hội này. Mọi người đều bận rộn làm việc, ít có thì giờ giao du, mà nếu có giao du thì phải mang một bộ mặt giả. Nhưng trong giáo hội, ai cũng cảm thấy ấm cúng, được chào đón… họ thấy người khác thật tình thương yêu họ, nên họ thực sự muốn thuộc về cộng đoàn, rất nhiều người tới đây vì lý do đó”. Một nhà khoa bảng Trung Hoa thân cận với chính phủ cho Tardam hay: chính phủ quyết định làm ngơ các giáo hội tại gia, không coi họ là đe dọa như Falun Gong. Nhưng nếu các giáo hội này vượt quá đường răn, như từng xẩy ra tại Bắc Kinh năm nay, đem việc thờ phượng ra ngoài phố, thì nhà cầm quyền sẽ ra tay trừng trị. Tại một vài khu vực, nhà nước tìm cách chiêu dụ Kitô Giáo vào “đại ý” của chương trình “xã hội hoà hợp”, một khẩu hiệu đang được quảng bá sâu rộng trong dân chúng. Nhà nước tỏ ra quan tâm tới chương trình chuẩn bị hôn nhân của Tin Lành gọi là “Alpha Marriage Course” vì nạn ly dị đang hết sức leo thang nơi người trẻ Trung Hoa. Điều nhà cầm quyền lo sợ là lý do tại sao có quá nhiều người hướng về các giáo hội. Tardam từng nghe người ta nói tới cuộc khủng hoảng tâm linh hiện nay tại Trung Hoa, một kiểu nói từng được Thủ Tướng Ôn Gia Bảo sử dụng. Người già thì cho rằng những chân lý chắc nịch của chủ nghĩa Mác-Lênin đã âm thầm biến mất trong xã hội “tư bản chủ nghĩa” nặng nhất trên thế giới. Người trẻ, trong ý muốn làm giầu mau, coi niềm tin vào các định chế, giữa các cá nhân và các thế hệ đã không còn. Giáo Sư He Guanghu thuộc Đại Học Nhân Dân Bắc Kinh về môn tôn giáo, nói với Tardam: “Thờ Tiền Bạc… đã trở thành mục tiêu đời sống của nhiều người. Thiển nghĩ tự nhiên sẽ có những người không thỏa mãn… sẽ đi tìm một ý nghĩa nào đó cho đời sống, đến nỗi khi Kitô Giáo xuất hiện trong đời họ, là họ ôm chặt lấy nó”. Giáo Hội Công Giáo tại Trung Hoa Tạp chí America cũng đồng quan điểm coi tình hình Kitô Giáo tại Trung Hoa khá phức tạp. Bài báo ngày 7 tháng 11 năm 2005 của Ann Maheu, một nữ tu Maryknoll, phục vụ tại Trung Tâm Chúa Thánh Thần ở Hồng Kông từ năm 1990, chuyên nghiên cứu về Giáo Hội Công Giáo tại Trung Hoa, cho rằng phần lớn người ta vốn nghĩ mối liên hệ giữa Trung Hoa và Vatican là giải pháp cho nhiều thách thức hiện đang đặt ra cho Giáo Hội Công Giáo tại Trung Hoa. Thực ra, đó chỉ là một trong nhiều yếu tố chi phối phúc lợi của Giáo Hội này. Giáo Hội Công Giáo tại Trung Hoa lớn nhỏ ra sao? Người ta ước lượng có khoảng 12 triệu người Công Giáo, với 110 giáo phận và hơn 6,000 nhà thờ. Số giám mục là 136 với 3,000 linh mục và hơn 5,000 nữ tu. Về hiện tình Giáo Hội tại Trung Hoa, các ý kiến có khác nhau đi từ lạc quan tếu tới bi quan quá độ. David Aikman, trong cuốn Jesus in Beijing (Chúa Giêsu Tại Bắc Kinh), xuất bản năm 2003, vẽ ra một hình ảnh thật sáng sủa về Kitô Giáo tại Trung Hoa. Ông xác tín rằng tôn giáo đang tác động mạnh trên chính trị, giáo dục và kinh tế. Ông dùng các số liệu thống kê để chứng minh cho luận điểm của mình. Ông cho rằng: năm 1949, con số người Công Giáo chỉ là 4 triệu; ngày nay, con số ấy là 12 triệu. Ông cho hay: sự gia tăng của người Thệ Phản còn lớn hơn thế nữa: từ 1 triệu năm 1949 lên tới khoảng 70 triệu ngày nay. Căn cứ vào những số liệu này, ông suy đoán trong 30 năm tới, Trung Hoa sẽ trở thành quốc gia Kitô Giáo lớn nhất trong lịch sử Kitô Giáo. Nhưng thứ Kitô Giáo mà Aikman cho rằng đang phát triển mạnh ấy gần như không có chỗ đứng trong Đạo Công Giáo. Sự lạc quan của ông còn khiến ông tiên đoán là nhiều người Hồi Giáo sẽ trở thành Kitô hữu, nhờ thế, ta đạt được điều mà thế giới Kitô Giáo chưa bao giờ đạt được trước đây. Sự lạc quan ấy đi ngược lại thực tế. Người Công Giáo tại Trung Hoa mới chỉ chiếm khoảng 1 phần trăm dân số, và phần đông đều là nông dân nghèo và vô học. Cuộc lữ hành của Đạo Công Giáo tại Trung Hoa là cuộc hành trình leo đèo lội suối tiến về một tương lai xa tắp. Các học giả khác, như Gianni Criveller, cho rằng dù xứ sở này đang thay đổi mau chóng về phương diện kinh tế và xã hội, nhưng trong hơn 20 năm qua, nó chẳng thay đổi chi về chính trị và tôn giáo. Theo các học giả này, các thay đổi có tầm mức liên quan tới tôn giáo gần đây nhất xuất hiện thời Đặng Tiểu Bình qua Văn Kiện số 19, ngày 31 tháng 3 năm 1982, và Điều 36, ngày 12 tháng 4 năm 1982, về tự do tôn giáo trong Tân Hiến Pháp. Ngay ba văn kiện ban hành hồi tháng 3 năm 2003 nhằm hệ thống hóa Giáo Hội tại Trung Hoa và Các Qui Định Mới Về Các Vấn Đề Tôn Giáo (Sắc Lệnh Số 426) có hiệu lực từ ngày 1 tháng 3 năm 2005, cũng cho thấy rất ít thay đổi theo chiều hướng cởi mở. Theo nữ tu Maheu, nhìn hiện tình theo lối đoản kỳ, dĩ nhiên, người ta phải đồng ý với phe bi quan; nhưng nếu nhìn nó theo lối trường kỳ, họ phải đồng ý rằng Giáo Hội Trung Hoa đang có những bước lạc quan kể từ đầu thập niên 1980. Muốn lượng định tình hình Giáo Hội Trung Hoa ngày nay, cần phải nhìn tới các vị giám mục, linh mục, nữ tu và giáo dân của Giáo Hội này. Các giám mục tại Trung Hoa Từ tháng Giêng năm 2005, ít nhất mỗi tháng có một vị giám mục qua đời. Hiện nay, có 70 vị còn hoạt động trong Giáo Hội công khai, và 48 vị trong Giáo Hội thầm lặng. 18 vị giám mục hầm trú coi như bị giam cầm. Các vị giám mục gần như suốt đời sống trong tù đầy hay trại lao động sắp sửa trở thành quá khứ, họ là những con người can trường sẵn sàng dâng hiến tất cả cho Chúa Kitô. Việc họ ra đi sẽ kết thúc thời kỳ bi đát trong lịch sử Giáo Hội Trung Hoa và đem tới một thời kỳ thay đổi chưa từng có, mà chiều kích thì chưa ai biết rõ. Các vị giám mục trẻ tuổi nhất trên thế giới hiện nay chính là các vị giám mục tại Trung Hoa. Họ là dấu chỉ của mới mẻ và sức sống. Các linh mục có tuổi hơn, những người từng chịu đau khổ nhiều, thường là những người dè dặt. Các tân giám mục sẵn sàng dấn thân mạo hiểm hơn. Họ mong muốn đem Giáo Hội vào thế kỷ 21. Nhiều vị trong số này, từng du học ngoại quốc, nên tỏ ra khoan dung hơn với các đối tác của mình trong Giáo Hội thầm lặng và có cái nhìn đại kết rộng rãi hơn. Tương lai của Giáo Hội Trung Hoa tùy thuộc các vị này. Các nữ tu Trung Hoa Từ năm 1991, nữ tu Maheu năng đi thăm các nữ tu khắp Trung Hoa và chăm chú quan sát diễn tiến cuộc sống tu trì của họ. Nói chung, các nữ tu này rất nghèo. Nhà ở của họ thường là các chủng viện bỏ trống. Nhưng nếu đời sống Giáo Hội tùy thuộc các nữ tu, thì một cách lượng định tình hình Giáo Hội là tìm hiểu xem điều gì đã xẩy ra cho các nữ tu này từ ngày Trung Hoa mở cửa. Các nữ tu phải trải qua một đoạn đường rất dài. Ngày nay, có hai trung tâm huấn luyện, trong đó, hàng năm có tuyển sinh để được huấn luyện về mọi khía cạnh của cuộc sống tu trì. Tại một vài khu vực, đã thiết lập ra hội đồng các bề trên dòng. Các nữ tu từ Hồng Kông và Đài Loan tới hướng dẫn các buổi tĩnh tâm hay tập huấn. Nhiều nhân viên thuộc văn phòng giáo lý Hồng Kông đến giúp huấn luyện về giáo lý. Mỗi mùa hè, các nữ tu từ đất liền qua Hồng Kông tham dự các khóa học chuyên biệt về đời sống tu trì. Khá đông các nữ tu trong đất liền từng du học hay đang du học tại ngoại quốc. Người cùi đang tìm được hy vọng qua việc phục vụ đầy yêu thương của các nữ tu, và một số đông các nữ tu đang được huấn luyện để chăm sóc các bệnh nhân AIDS. Tuy nhiên, các nữ tu vẫn còn một con đường khá dài để đi. Nhiều người vẫn còn cần được đào tạo tốt hơn về đời sống tu trì cũng như học thuật. Điều này hết sức quan yếu khi rất nhiều sinh viên đại học đang khám phá ra Kitô Giáo hay đang đi tìm ý nghĩa trong đời. Rất ít nữ tu được huấn luyện cho môi trường trí thức này. Các linh mục Trung Hoa Tình trạng các linh mục trẻ Trung Hoa có nhiều vấn đề hơn là tình trạng các nữ tu. Họ nhận nhiều trách nhiệm hơn, thường là ngay sau khi thụ phong, và thường là người ta đặt quá nhiều hy vọng ở các ngài. Nhưng xét chung, các linh mục trẻ cũng nhận được nhiều lợi điểm hơn các nữ tu. Nền giáo dục và các phương tiện giáo dục của họ cao hơn; họ có nhiều cơ hội du hành hơn; càng ngày càng có nhiều linh mục tốt nghiệp ở ngoại quốc hay đang học tại ngoại quốc hơn. Tuy nhiên, họ chịu nhiều áp lực hơn các nữ tu. Trước khi vào chủng viện, họ chịu nhiều áp lực của gia đình, nhất là nếu họ là con trai duy nhất hay con trai cả. Khi đã nhập chủng viện, họ chịu áp lực phải đạt thành tích học tập, dù không có hậu cảnh hay tài nguyên thích đáng. Họ còn bị nhiều áp lực chính trị từ chính phủ hơn các nữ tu. Nhu cầu thiêng liêng của họ đôi khi bị lãng quên vì nhu cầu nhồi sọ chính trị. Sau khi thụ phong, khoảng phân cách thế hệ tạo ra nhiều áp lực như các linh mục già hay so sánh phẩm chất của lớp trẻ với phẩm chất các thế hệ đàn anh. Ngoài ra, nhiều linh mục trẻ còn phải phục vụ tại những vùng xa xôi, nghèo nàn. Nhiều vị sống rất nghèo và cô đơn, chỉ nhờ vào bổng lễ từ ngoại quốc. Giáo dân Trung Hoa Phần đông người Công Giáo Trung Hoa tập trung tại các vùng nông thôn. Trong lịch sử, các nhà truyền giáo cũng đã làm nhiều người ở nông thôn trở lại đạo hơn người tỉnh thành. Người Công Giáo cũng có khuynh hướng tập trung tại 2 tỉnh Hebei và Shaanxi hơn. Hebei là quê hương của ít nhất 1/4 người Công Giáo cả nước. Hebei cũng là trung tâm của Giáo Hội hầm trú, nơi xẩy ra phần lớn các vụ bắt bớ giám mục và giáo dân. Tỉnh này cũng tự hào có nhiều “làng Công Giáo”, nơi hầu hết dân làng đều là người Công Giáo. Dự thánh lễ sáng sớm tại những làng này là một kinh nghiệm cảm động. Sự sâu sắc đức tin của dân làng là điều bạn có thể cảm thấy. Nữ tu Maheu kể lại có dịp đi thăm một làng loại này với 2 phụ nữ Đức thuộc tổ chức Trợ Giúp Các Giáo Hội Túng Thiếu. Khi Thánh Lễ kết thúc, một trong hai phụ nữ này xúc động quá, không ở lại tham dự buổi lễ chúc mừng của dân làng, mà chạy ra ngoài một mình và bật khóc. Liệu một đức tin như thế có thể sống sót trong một Trung Hoa đang càng ngày càng theo chủ nghĩa tiêu thụ hay không? Còn các người Công Giáo tại các đô thị thì sao? Cơn sốt Kitô Giáo của thập niên 1980 tại Trung Hoa không bao giờ có tác dụng sâu xa trong Giáo Hội Công Giáo. Bị chia rẽ nội bộ, gặp các khó khăn trong các liên hệ giữa Trung Hoa và Vatican, phải xây dựng lại các cơ cấu bị Cách Mạng Văn Hóa phá xập, phải lo giáo dục các thế hệ linh mục và nữ tu trẻ tuổi, ấy là mới kể một số khó khăn, Giáo Hội Công Giáo không còn hơi sức phát triển phẩm chất việc chăm sóc mục vụ cách thoả đáng để đáp ứng nhu cầu thiêng liêng của giáo dân cả ở vùng quê lẫn thành thị. Phần lớn các cố gắng được tập trung vào việc giúp giáo dân từ bỏ dị đoan mê tín và thẩm thấu giáo huấn của Công Đồng Vatican II chứ không hẳn chỉ là việc dùng ngôn ngữ Trung Hoa trong Thánh Lễ. Dù các vị giám mục rất coi trọng vai trò của giáo dân và những mong họ đảm nhiệm nhiều trách nhiệm hơn, nhưng nói chung, hàng ngũ giáo dân vẫn còn nhiều thụ động. Giáo Hội công khai và Giáo Hội hầm trú Nhìn một cách qua loa theo lối đơn giản chủ nghĩa, người ta vẫn coi giáo hội công khai là giáo hội yêu nước, trung thành với chính phủ, không hiệp thông với Đức Giáo Hoàng hay Giáo Hội hoàn vũ. Trái lại, Giáo Hội hầm trú là giáo hội trung thành, hiệp thông với Tòa Thánh và Giáo Hội hoàn vũ. Thực tế có phức tạp hơn thế về cả ba phương diện: lịch sử, giáo hội học và giáo luật. Trước nhất, ta phải hiểu rằng không hề có hai giáo hội Công Giáo tại Trung Hoa. Chỉ có một Giáo Hội tại đó mà thôi. Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II luôn thận trọng nói tới Giáo Hội Trung Hoa như một giáo hội duy nhất. Thứ hai, Trung Hoa không có một Giáo Hội Công Giáo “yêu nước”. Chỉ có Hội Công Giáo Yêu Nước Trung Hoa mà thôi, đây là một tổ chức chính trị do Đảng Cộng Sản thiết lập để theo dõi và điều hướng sinh hoạt của Giáo Hội công khai. Họ cũng tổ chức các hội tương tự để theo dõi 5 tôn giáo được nhà nước công nhận. Các giáo hội được điều hành cách tự do ra sao là gần như hoàn toàn tùy thuộc phẩm chất các viên chức phục vụ trong các hội này, tùy thuộc động cơ của họ, sự hiểu biết và lòng kính trọng tôn giáo của họ. Nhiều người phục vụ trong các hội này chỉ nhằm bổng lộc và quyền hành mà thôi. Cuối cùng, sự chia rẽ trong Giáo Hội Công Giáo Trung Hoa có tính chính trị, chứ không phải tín lý. Kiểu nói “công khai” và “hầm trú” cũng không lột tả được thực tế. Các giáo hội chỉ là có đăng ký hay không đăng ký mà thôi. Các qui định của chính phủ đòi phải có việc đăng ký các nơi thờ phượng. Các giáo hội công khai, chính thức hay được chính phủ công nhận, thẩy đều được đăng ký. Các giáo hội hầm trú là các giáo hội không được đăng ký, và các nơi thờ phượng từ khước đăng ký đều bị coi là bất hợp pháp và phải chịu đóng cửa và dẹp bỏ. Tuy nhiên, các nhà cầm quyền ở một số nơi xử lý rất khác nhau với cả các nhóm đăng ký lẫn không đăng ký. Giáo Hội hầm trú không ẩn nấp theo nghĩa đen. Ở một số khu vực, nhà thờ “hầm trú” khá lớn và rất đẹp, giữa chốn thị thành thanh thiên bạch nhật để mọi người thấy. Ngược lại, ở một vài địa điểm, nó ở mãi tận lầu bẩy! Tại một ít nơi, nhà thờ hầm trú là nhà thờ Công Giáo duy nhất của khu vực. Tuy nhiên, tại nhiều nơi khác, người ta phải họp nhau tham dự Thánh Lễ hay cầu nguyện tại các tư gia. Đó là những cộng đoàn bị công an theo dõi sát nút. Tại một số chủng viện công khai, các giám mục hầm trú được sử dụng làm giáo sư. Lại có nơi, cả giáo hội công khai lẫn giáo hội hầm trú cùng sử dụng một tòa nhà để thờ phượng trong khi tại nơi khác, họ hoàn toàn chống chọi nhau. Cũng có nơi, một vị có thể vừa là giám mục của Giáo Hội hầm trú vừa là linh mục của Giáo Hội công khai. Nữ tu Maheu cho rằng người Tây Phương, tức những người thích đóng hộp sự vật thành phạm trù rõ nét, không mấy thoải mái với cái loại hàm hồ trên. Mối liên hệ Trung Hoa và Vatican Nhiều người tự hỏi Đức Bênêđíctô XVI có cơ hội thực hiện được nhiều cải tiến với Trung Hoa hơn vị tiền nhiệm của ngài hay không? Như mọi người biết, Đức Gioan Phaolô II hết lòng đối với nhân dân Trung Hoa và nền văn hóa tuyệt vời của họ. Ngài cầu nguyện cho Trung Hoa hàng ngày và một trong ước vọng sâu xa nhất của ngài là được đặt chân lên Trung hoa, hôn mảnh đất và gặp gỡ nhân dân nước này. Để tỏ lòng thành thật, ngài đã lên tiếng xin lỗi Trung Hoa về những lỗi lầm của các nhà truyền giáo ngày xưa; ngài tìm đủ dịp để nói về Trung Hoa và Giáo Hội ở đó. Chắc chắn ngài đã dùng mọi sự trong quyền hạn của ngài để cải thiện tình thế. Người ta đã nói nhiều đến vai trò của Đức Gioan Phaolô II trong việc lật đổ chủ nghĩa Cộng Sản ở Đông Âu. Vai trò ấy có bị nói quá hay không thì cũng thế thôi. Đối với nhà cầm quyền Trung Hoa, dù ngài đóng vai trò như thế nào đi chăng nữa, ngài vẫn là một đe dọa nghiêm trọng. Hậu cảnh của Đức Bênêđíctô XVI khác nhiều lắm, nhưng nhiệm vụ của ngài cũng vẫn hết sức nặng nề. Nhiều người khuyên ngài hãy thiết lập liên hệ trước, sau đó mới bàn tới chi tiết. Nhưng xem ra, ngài đã không nghe theo lời khuyên này. Điều chủ yếu vẫn là phải xem sét các chi tiết, trước khi thiết lập liên hệ để bảo đảm việc không một nguyên tắc nào phải hy sinh. Dưới triều của Đức Bênêđíctô XVI, các viên chức Vatican đã cố gắng thuyết phục chính phủ Trung Hoa rằng sứ mệnh của Giáo Hội có tính tôn giáo chứ không chính trị. Liệu chính phủ Trung Hoa có hiểu thứ ngôn ngữ này hay không trong khi tại xã hội của họ, điều gì cũng có mầu sắc chính trị cả? Các viên chức Vatican cũng từng cố gắng thuyết phục chính phủ Trung Hoa rằng một giáo hội độc lập đối với sự canh chừng và kiểm soát của chính phủ sẽ làm việc hữu hiệu hơn cho việc ổn định quốc gia. Lời thuyết phục này không dễ gì lọt tai họ. Giáo Hội Trung Hoa vẫn sẽ sống còn dù có hay không có liên hệ ngoại giao giữa nhà nước với Tòa Thánh. Điều hiển nhiên là liên hệ ấy có lợi cho cả đôi bên. Dù sao, sự kiện Đức Bênêđíctô XVI, ngay từ đầu triều đại, đã đưa ra nhiều cử chỉ thân thiện với Trung Hoa đủ cho thấy ngài sẵn sàng mở lại các cuộc đối thoại. Không biết Trung Hoa có sẵn sàng như ngài không? Qua lòng trung thành của rất nhiều linh mục, nữ tu trẻ và giáo dân, những người đang càng ngày càng đảm nhiệm nhiều trách nhiệm lãnh đạo trong phạm vi mục vụ và xã hội hơn, Giáo Hội tại Trung Hoa tiếp tục cho thấy nhiều hứa hẹn. Việc phong chức hai giám mục phụ tá gần đây tại hai thành phố quan trọng là Thượng Hải và Thiên An (Xian), cả hai đều được được Tòa Thánh và chính phủ Trung Hoa loan báo, là dấu hiệu Giáo Hội tại Trung Hoa đã sẵn sàng bước vào giai đoạn phát triển kế tiếp. Tòa Thánh lên án việc chính phủ Trung Hoa cử nhiệm giám mục Các dấu chỉ lạc quan trên đây của nữ tu Maheu vào đầu triều đại Bênêđíctô XVI chẳng bao lâu sau đã như tan biến mất với việc chính phủ Trung Hoa tự ý cử nhiệm giám mục. Austen Ivereigh, trên Blog của America ngày 24 tháng 11 năm 2010, nhận định rằng: với việc cử nhiệm này, chính phủ Trung Hoa đã lái cỗ xe ngựa của mình lên trên các cố gắng cần mẫn của Vatican nhằm vượt qua hố phân cách giữa “Giáo Hội Công Giáo yêu nước” và “Giáo Hội hầm trú”. Trong cuộc phỏng vấn “Ánh Sáng Thế Gian”, Đức Bênêđíctô XVI cho thấy rõ ngài hết sức mong muốn được thấy hai giáo hội ấy hợp nhất. Ngài nói: “cho dù các khó khăn bất ngờ luôn luôn hiện diện, hiện đang có nhiều hy vọng chúng ta sẽ dứt khoát vựợt qua được sự phân cách. Đây là một mục tiêu hết sức thân thiết đối với tôi và tôi mang việc ấy vào lời cầu nguyện hàng ngày với Chúa”. Sau đó, ngài kể ra các khai triển tích cực, tiết lộ rằng hầu như mọi giám mục “yêu nước” đều tìm cách hợp nhất với Rôma. Ý muốn được hiệp thông với Đức Giáo Hoàng “không bao giờ khuyết diện nơi các giám mục được thụ phong bất hợp pháp”. Ngài cho hay việc này “khiến cho trên thực tế mọi giám mục đều đã dấn thân vào con đường hiệp thông, một diễn trình trong đó ta phải kiên nhẫn đồng hành với họ và cùng làm việc với họ trên căn bản từng người một”. Thứ hai, “các giám mục được tấn phong cách bí mật, những người không được nhà nước công nhận, nay cũng được hưởng nhờ sự kiện này là ngay vì các lý do chính trị, chính phủ cũng không lợi lộc gì trong việc giam tù các giám mục Công Giáo và tước đoạt quyền tự do của họ trong việc trung thành với Rôma”. Nhưng nếu đấy là những dấu chỉ tích cực, thì việc Giáo Hội yêu nước đề cử Cha Joseph Guo Jincai đứng đầu giáo phận Chengde đủ cho thấy “các khó khăn bất ngờ” vẫn còn lớn đến thế nào. Đây là lần đầu tiên một giám mục được đề cử bất chấp Rôma, nó quả đánh dấu một bước thụt lùi trông thấy. Tuyên bố của Vatican về việc này khá gay gắt. Nó mô tả việc tấn phong này là “vết thương đau đớn gây ra cho việc hiệp thông của Giáo Hội và là một vi phạm trầm trọng đối với kỷ luật Công Giáo” mang theo nó vạ tuyệt thông tiền kết đối với Cha Guo Jincai. Tuyên bố cũng cho biết: việc tấn phong này vẫn được thi hành dù một năm qua, Tòa Thánh đã nhiều lần phản đối: “Suốt trong năm nay, nhiều lần Tòa Thánh đã truyền đạt tới nhà cầm quyền Trung Hoa lời chống đối việc phong chức giám mục cho Cha Joseph Guo Jincai. Bất chấp việc ấy, nhà cầm quyền nói trên vẫn quyết định tiến hành đơn phương, phá hoại bầu khí tôn trọng từng được thiết lập bằng nhiều cố gắng lớn lao, với Tòa Thánh và với Giáo Hội Công Giáo qua các cuộc tấn phong giám mục gần đây. Cái chủ trương đặt mình lên trên các giám mục và lèo lái sinh hoạt của cộng đồng giáo hội như thế này không phù hợp với tín lý Công Giáo; nó xúc phạm đến Đức Thánh Cha, đến Giáo Hội Trung Hoa và Giáo Hội hoàn vũ, và làm phức tạp thêm các khó khăn mục vụ hiện thời”. Cuộc đối thoại với nhà cầm quyền Trung Hoa và tương lai Giáo Hội Trung Hoa vẫn là một hành trình dài đòi hỏi nhiều cố gắng và thông sáng. | ||||||||
| 9/11/2004 | Tòa Thánh lên án cộng sản Trung quốc đàn áp tôn giáo | Nguyễn Việt Nam |
| 10/5/2002 | Bạch Nga biểu quyết đạo luật đàn áp tôn giáo nhất tại Âu Châu | Phạm Lợi |
| 4/16/2004 | Một giáo xứ tại Hoa Kỳ tẩy chay hàng hóa Trung quốc để chống đàn áp tôn giáo | Nguyễn Việt Nam |
| 9/15/2011 | Đức TGM Mamberti: ‘Kitô hữu là những người bị đàn áp nhất trên thế giới’ | Nguyễn Trọng Đa |
| 10/3/2008 | Công Giáo Trung Á vẫn tồn tại dù cộng sản áp bức hết sức khốc liệt | John Bosco Nguyễn Hoàng Thương |
| 2/19/2009 | Mao Trạch Đông và cuộc đàn áp Giáo Hội Công Giáo | Linh Tiến Khải |
| 4/11/2003 | Giáo Hội Công Giáo Cuba lo lắng về việc nhà nước gia tăng đàn áp | VK |
| 8/30/2007 | Cha Jiang Sunian, một linh mục hầm trú của Wenzhou đã được thả | Thụy Nguyên |
| 7/3/2008 | Kitô giáo phát triển mau chóng tại Trung quốc sau nhiều năm bị đàn áp | Phụng Nghi |
| 3/31/2008 | Nhà nước Trung Quốc đàn áp nhân dân Tây Tạng | Linh Tiến Khải |
| 3/16/2008 | Hình ảnh Trung quốc đàn áp Phật Giáo Tây Tạng | Nguyễn Việt Nam |
| 12/22/2007 | Hồ sơ đàn áp các Đức Giám Mục Công Giáo của cộng sản Trung quốc | Đặng Tự Do |
| 7/6/2007 | Cảnh sát Belarus đàn áp bắt giữ 20 nhà hoạt động nhân quyền của Giáo hội | Thụy Nguyên |
| 9/28/2005 | Trung Quốc phát động chiến dịch mới đàn áp Giáo Hội thầm lặng | Nguyễn Long Thao |
| 8/25/2005 | Tân vương Saudi Arbia đàn áp Kitô Giáo nghiệt ngã hơn trước | Nguyễn Long Thao |
| 3/18/2005 | Dân Iraq chống áp dụng luật Hồi Giáo | Nguyễn Long Thao |
| 9/22/2004 | Áp dụng luật Hồi Giáo ở Nigeria dẫn tới các vụ vi phạm nhân quyền | Nguyễn Long Thao |
| 1/14/2003 | Đức Thánh Cha kêu gọi nhà cầm quyền Nga thôi đàn áp Công Giáo | Nguyễn Việt Nam |
| 5/11/2011 | Bốn đe dọa tự do tôn giáo |
![]() |
![]() |
Hơn 1000 Giáo dân Cầu Rầm lên UBND Tp Vinh phản đối chính quyền cướp đất Giuse Nguyễn Bình An9/10/2011 |
| |||||||
Thanh Niên Công Giáo VINH - Vào lúc 07h30 sáng nay, 10/9/2011, hàng ngàn giáo dân hạt Cầu Rầm - Giáo phận Vinh đã cùng nhau kéo đến trụ sở tiếp dân - UBND TP Vinh, yêu cầu trả lại khu đất của nhà thờ đã bị UBND TP Vinh cướp một cách trắng trợn. Xem hình ảnh
- Đất Thánh xin đừng xúc phạm. - Đất nhà thờ chỉ để xây nhà thờ. - Giáo dân Cầu Rầm đòi công bằng - Hãy tôn trọng lương tâm. - Đừng giày xéo trên đất thánh. ... Trước sức ép của một khối giáo dân đông đảo & đoàn kết đang bao vây kín trụ sở, UBND TP Vinh buộc phải mở cửa hội trường để làm việc với giáo dân. Đại diện chính quyền là ông Lê Quốc Hồng, Phó Chủ tịch UBND Tp Vinh đã trực tiếp đứng ra làm việc với các giáo dân. Tuy nhiên, buổi làm việc đã không mang lại kết quả gì. Suốt hơn 4 tiếng đồng hồ, đại diện phía chính quyền luôn tỏ ra vòng vo, trốn tránh, khiến những giáo dân có mặt đều rất bất bình. Cuối cùng, Nhà Cầm Quyền Thành phố Vinh - Nghệ An hẹn ngày 12/09/2011 sẽ họp lại với giáo dân, đồng thời cam kết sẽ trả lời cụ thể hơn. 1000 Giáo dân đã ra về trong bức xúc, họ hẹn nhau ngày 12/09/2011 sẽ tiếp tục tới UBND thành phố để đòi lại đất cho giáo xứ, và lần tới, số người tham gia hứa hẹn sẽ còn đông hơn rất nhiều. Trước đó, vào ngày 7/8/2011, gần 5000 giáo dân giáo hạt Cầu Rầm đã xuống đường tuần hành nhằm phản đối quyết định của UBND tỉnh Nghệ An về việc lấy khu đất nhà thờ Cầu Rầm cũ làm nơi xây dựng đài tưởng niệm liệt sỹ, công viên công cộng. Với giọng điệu và âm mưu một vụ "Thái Hà" lần thứ 2 tại Vinh, liệu phía nhà cầm quyền Nghệ An muốn diễn lại vở kịch này thêm một lần nữa? | ||||||||
Mười hai bức thư viết từ Madrid Vũ Văn An8/22/2011 |
| |||||||
Họ là 12 trong số hàng nghìn bạn trẻ có mặt tại thủ đô Tây Ban Nha tham dự Ngày Giới Trẻ Thế Giới. Nhật báo La Croix thu thập các lá thư của họ nói về các cảm tưởng họ có được nhân những ngày đại hội lần này. « Tôi mong bạn nhìn thấy hình ảnh đích thực của Chúa Kitô » Carlos thân mến, Bạn có khỏe không ? Ở đây mọi chuyện đều yên ổn. Tôi biết tôi nhấn mạnh hơi nhiều nhưng với tôi điều đó quan trọng đến nỗi tôi mong bạn tới đây dù tất cả những điều này không khiến bạn hào hứng bao nhiêu. Bạn nghĩ rằng Giáo Hội giả hình vì Giáo Hội nói rằng phải giúp đỡ người khác nhưng lại thủ tiền bạc cho riêng mình. Thực ra, Giáo Hội là một tổ chức phi chính phủ lớn nhất thế giới. Tôi biết bạn là người vô thần, nên tôi không có ý thuyết phục bạn đâu, nhưng vì bạn là bạn của tôi nên tôi muốn kể cho bạn nghe tất cả những điều tôi cảm nhận và sống trong mấy ngày này. Giáo Hội không phải chỉ là mấy người già lão đi nhà thờ mỗi Chúa Nhật. Giáo Hội còn hơn thế nhiều. Chúng tôi phát xuất từ mọi ngả của thế giới, trẻ cũng như không trẻ, tất cả đều muốn theo gương của Chúa Giêsu. Trong Ngày Giới Trẻ Thế Giới, có những người từ rất xa tới như Tân Gia Ba, Úc Đại Lợi, Kênia... Tôi ước chi bạn thấy Giáo Hội có tính hoàn cầu, đa văn hóa. Bạn đã biết nhiều về tôi nhưng tôi không phải là một ngoại lệ, chúng tôi đều là những con người bình thường, thích túc cầu, thích đi ra ngoài, đi du lịch, vui chơi với bạn bè... Nhưng chúng tôi muốn sống cuộc sống của chúng tôi cách trọn vẹn, nên giống Chúa Giêsu. Đối với bạn, điều tuyệt vời há không phải là nhiều người trẻ thuộc các nguồn gốc khác nhau như thế đã có thể tụ về một nơi vì một lý do như nhau sao ? Tôi biết rằng điều trên có vẻ phức tạp và thực sự nó phức tạp thật. Quả thực tôi có nhiều may mắn được sự nâng đỡ của gia đình nhưng tôi cũng nhận được nhiều nâng đỡ từ cộng đoàn tôi thuộc về nữa. Cũng vì lý do này, tôi sẽ không để lỡ cơ hội mời bạn tới đây để bạn thấy rõ hình ảnh chân thực của Giáo Hội vì tôi tin rằng điều ấy sẽ mở mắt bạn, hướng dẫn bạn như mới, làm bạn ngạc nhiên và đồng thời đem tới cho bạn những giải đáp chắc chắn mà bạn đang rất cần. Đối với tôi, Thiên Chúa là nụ cười, là niềm vui và tôi đã chứng thực điều đó ngay tại Madrid này. Có những người nghĩ rằng Thiên Chúa có nghĩa là hạn chế, gò bó, nhưng thực ra thì ngược lại. Người là tự do tuyệt đối. Đối với Kitô Hữu, đi lễ mỗi Chúa Nhật không phải chỉ là một bắt buộc, nó còn là niềm vui, một đặc ân nữa. Mặt khác, báo chí luôn nói tới Giáo Hội bằng cách cho đăng tải truyện một cha xứ phạm tội ấu dâm, những điều hoàn toàn tiêu cực, vì có thế, báo họ mới bán chạy. Điều không được họ đăng tải là những linh mục, những nữ tu thánh thiện luôn ở lại cuối cùng tại một đất nước tan hoang vì chiến tranh nhưng lại là những người đầu tiên xuất hiện tại những nơi mắc thiên tai bão lụt. Carlos thân mến, tôi hy vọng ít nhất bạn cũng sẽ suy nghĩ những gì tôi viết cho bạn ở đây, vì Ngày Giới Trẻ Thế Giới thực sự là một cơ may độc đáo giúp ta cảm nhận Giáo Hội và nói với thế giới rằng vẫn còn rất nhiều người trẻ sẵn sàng sống cuộc sống họ theo gương Chúa Giêsu. Claudio, 22 tuổi, người Tây Ban Nha « Đức tin chưa chết tại Âu Châu » Gửi gia đình ở Sénégal và Gabon của tôi, đặc biệt gửi ‘Trésor’ Tôi đã sống Ngày Giới Trẻ Thế Giới với hàng nghìn người trẻ khác từ khắp nơi trên thế giới. Tôi, người muốn được thăm xứ sở này, tôi đã được toại nguyện. Tôi cũng muốn các bạn được thấy niềm vui này, tuổi trẻ này. Tuy nhiên, các bạn luôn hiện diện trong lời cầu nguyện của tôi, từng ngày, từ khi tôi rời Sénégal một năm nay. Cuộc sống tại Salamanque dần dần đã vào nề nếp. Tôi đã nhận được nhiều dấu ấn. Giữa trường đại học và giáo xứ nơi tôi gặp được gia đình thứ hai của tôi, tôi không thiếu điều gì. Các nữ tu cho tôi ăn ở đã coi tôi gần như người trong nhà : đôi khi các bà còn hỏi xem tôi có muốn đi tu không ! Nhưng tôi thấy mình muốn làm mẹ gia đình nhiều hơn, có công ăn việc làm... Mấy ngày gần đây, tôi can dự nhiều vào việc chuẩn bị cho Ngày Giới Trẻ Thế Giới trong tư cách thiện nguyện, và sau đó, trong tư cách người hành hương tại Madrid. Theo tôi, đây là một dấn thân rất quan trọng. Từ ngày rời xa các bạn, tôi luôn nghĩ đi nghĩ lại câu sau đây của Tin Mừng : Chúa Giêsu là « đường, là sự thật và là sự sống ». Tôi tin rằng nếu ta cố đạt tới cả ba điều đó, là ta có tất cả. Với tôi, làm chứng cho đức tin cạnh những người trẻ khác chính là cách để tạ ơn đối với tất cả những gì Thiên Chúa đã mang đến cho tôi. Ngày Giới Trẻ Thế Giới chứng minh rằng tuổi trẻ Kitô Giáo đang sống, đức tin chưa chết tại Âu Châu và tất cả chúng ta đều đang sẵn sàng biến đổi sự vật. Việc đổi mới luôn khởi đầu bởi tuổi trẻ. Madeleine, Sénégal. «Điều tôi không tìm thấy trong cuộc sống sinh viên » Gauthier thân, Điều tôi đang sống hết sức mạnh mẽ. Thấy mình ở giữa những người trẻ có đức tin quả là điều nâng đỡ và làm mình thêm sinh lực. Sức mạnh của Giáo Hội là có được biết bao khuôn mặt nhưng lại chỉ thuộc về một thân thể, là khi sống những cuộc tụ tập như thế này. Việc cầu nguyện hàng ngày mang lại bình an cho tôi và giúp tôi nhìn rõ hơn vào điều tôi cần thay đổi trong các thói quen của mình. Điều này có thể kỳ cục đối với bạn, nhưng chính trong đó, tôi mới thực sự có thể tâm đầu ý hợp với Thiên Chúa. Tôi ước ao có thể thông truyền sự bình an này cho những người tôi gặp gỡ khi trở về, và những người đã xa rời tình yêu của Thiên Chúa. Từ mấy ngày qua, những giây phút mạnh mẽ nhất chính là những giây phút chúng tôi có dịp chia sẻ về điều chúng tôi đang sống, trong các nhóm nhỏ do chính chúng tôi lập ra, gọi là các khuynh đoàn. Chúng tôi dành thì giờ đọc lại các biến cố từng gây ấn tượng cho chúng tôi và đem chúng ra chia sẻ với nhiều người khác. Bạn biết đấy thoạt đầu tôi ăn nói không được. Rồi dần dà, tôi lấy được tự tin và cứ thế phóng mình theo. Điều này đem lại cho tôi điều tôi không thể tìm thấy trong cuộc sống sinh viên của mình, một cuộc sống đôi khi rất phiến diện và không có ý nghĩa. Đó là một lỗ tai biết lắng nghe, một sức mạnh làm chứng cho đức tin, những cuộc đời biết hướng về Chúa. Tôi hy vọng có thể chia sẻ được niềm vui này khi trở về. Maud, 21 tuổi, nữ sinh viên, Paris « Con thú thực rằng con ngạc nhiên vì nhiều điều » Ba thân yêu, Con nhớ ba. Con rất muốn có ba ở đây với tất cả bọn con. Ở đây, con được sống những giây phút rất tốt. Con học được nhiều điều về tôn giáo, và về Thiên Chúa. Thực là ngạc nhiên khi được thấy mọi người có mặt ở đây vì cùng một điều duy nhất như nhau. Mọi sự đều sống động, mọi người đều hân hoan. Con được gặp những người đến từ khắp nơi trên trái đất, được quan sát cách họ cầu nguyện, được học các thánh ca mới của nhiều ngôn ngữ khác nhau. Ba là người nói với con nhiều nhất về tôn giáo, đã dẫn dắt con vào Giáo Hội, và đã giúp con khám phá ra đức tin. Con biết ba hài lòng về việc con ở đây. Ba đã hết lòng khuyến khích con đến đây. Khi lên đường, con không biết điều gì đang chờ đợi con. Hôm nay, con thú thực con ngạc nhiên vì nhiều điều. Tất cả giúp con vững tin. Hẹn gặp ba nay mai. Tatiana, nữ sinh viên Belize, Trung Mỹ «Các Kitô hữu tới cầu nguyện trong nhẩy múa » Areej thân mến, Rất buồn cho em đã không có chiếu khán tới Tây Ban Nha! Các chị là một triệu người tại Madrid! Tụ tập tất cả người trẻ lại đây để giúp họ biết Chúa Kitô cách mới mẻ quả là một ý tưởng hay. Chị không tới Madrid chỉ để thấy Đức Giáo Hoàng. Mà còn để hiểu cách các Kitô hữu sống Ngày Giới Trẻ Thế Giới ra sao. Chị, một người Hồi Giáo,chị từng biết nhiều Kitô hữu, nhưng lần này, chị có cảm tưởng chị còn đi xa hơn nữa. Điều hơi tức cười, là chị đi hành hương vào giữa tháng Ramadan. Ở đâu đó, chuyện này dám lôi thôi lắm ! Nhưng tại xứ sở mình, người ta hay bảo nhau : « Không ai được vào thiên đàng nếu không muốn người khác được hưởng điều chính mình ước muốn ». Chị cũng thấy câu này trong sách Tin Mừng nữa, từ chính miệng Chúa Giêsu. Sau cùng, bản chất của mọi tôn giáo đều là lòng yêu người, dù dưới nhiều hình thức khác nhau. Chị đã tham dự nhiều Thánh Lễ. Chị thấy những lúc rước lễ vừa ngạc nhiên vừa lôi cuốn. Ngạc nhiên vì ở đây, các Kitô hữu vừa cầu nguyện vừa nhẩy múa. Họ nối kết việc cầu nguyện với việc hội hè. Trong Thánh Lễ, ngay vị giám mục cũng ca hát và nhẩy múa với người trẻ ! Hôm qua, chị đã quan sát các người hành hương xưng tội. Thực là một hồng phúc được chứng kiến các vị linh mục ngồi nghe họ khúc nhôi. Một số người hành hương khóc. Các vị linh mục không nhìn thẳng vào người trẻ khi họ thú tội để tránh không cho họ cảm tưởng là các ngài kết án họ. Quả là điều quan trọng khi người ta có thể thổ lộ hoàn toàn với một ai đó. Chị đem cả Syria vào lời cầu nguyện để mọi người tìm lại được hòa bình và tình yêu, những thứ ta đang mất mát nhiều trong thời buổi này. Chị hy vọng cùng em trở lại với những Ngày Giới Trẻ Thế Giới lần tới. Người ta cho biết : lần ấy sẽ diễn ra tại Ba Tây. Chị ôm hôn em cũng như mọi người trong gia đình, nhất là má». Oras, 29 tuổi, sinh viên công chánh, người Syria, theo Hồi Giáo, viết cho em gái. «Khám phá cả gia đình Kitô Giáo này» Một ngày kia, đang khi đi làm về, tôi khoe một đồng nghiệp: « tôi sẽ qua Tây Ban Nha ». Nghe thế , đồng nghiệp này hỏi lại « Tham dự Ngày Giới Trẻ Thế Giới hả ? Điều này không có trong nghị trình của tôi ». Nhưng tôi thì có, và giờ đây, tôi đang có mặt tại Madrid, tham dự Ngày Giới Trẻ Thế Giới lần đầu tiên. Cuộc tụ tập này tôi nghe nói từ lâu, nhưng tôi không có thì giờ nghĩ tới vì dù sao đức tin của tôi cũng đả thiếp ngủ từ lâu. Nay thì tôi có thể nói rằng tôi đã tỉnh ngủ và đức tin của tôi đang tìm cách lớn lên và con người tôi đang cố gắng gặp gỡ, thử nghiệm, nắm bắt... Tôi đã sống 3 năm trong một trung tâm của l’Arche (Nhà Tầu), chính tại đây, tôi đã tìm lại được đức tin Kitô Giáo của tôi. Từ một năm nay, kể từ ngày lên đường, tôi luôn tìm tòi, khám phá, sống nơi Thiên Chúa sống, nói năng và được ca tụng trong xã hội, trong thế giới. Và tôi khám phá ra rất nhiều điều trong đó. Qua tháng Giêng, ánh sáng Ngày Giới Trẻ Thế Giới đến với tôi, tôi bị cám dỗ bởi ý nghĩ được thấy, được khám phá cái gia đình Kitô Giáo vĩ đại này và được làm thành viên của nó ! Trong một năm bận bịu làm ăn (nhất là về chuyên nghiệp), tôi đã trải qua nhiều giây phút khô khan, vô bổ, cô đơn. Tôi thèm khát Thiên Chúa nhưng không biết phải đi đâu, nhẩy múa bằng chân nào. Ngày Giới Trẻ Thế Giới là món quà vĩ đại cho cuối năm đó. Những từ ngữ sau cứ lởn vởn mãi trong đầu: niềm vui và đại hội nhưng cũng có huấn dụ, Chúa Thánh Thần và cầu nguyện nữa. Tôi mong ước Ngày Giới Trẻ Thế Giới sẽ giúp tôi trong các chọn lựa tương lai, nhất là các chọn lựa liên quan tới chỗ đứng của tôi trong Giáo Hội vì tôi khá nhẹ dạ. Tôi cũng muốn được soi sáng về ơn gọi của tôi. Rất có thể lắm ! Nhưng nhất là tôi muốn có một lượng tình yêu và hy vọng dư thừa để đi tiếp con đường trần gian đôi lúc khá phức tạp này. « Bén rễ và xây dựng trong Chúa Kitô... » Điều này thật có ý nghĩa đối với tôi. Hôm nay, tôi nhận ra tôi rất cần Người để tiến bước, để bén rễ trong Người và để đem hoa trái lại cho Người, để chia sẻ hạnh phúc này quanh tôi. Adrienne, 26 tuổi, người Laval, viết cho một người bạn. « Ở đây có điều gì đó quí như châu báu » Damien thân mến, Mấy lúc gần đây, bọn mình không có dịp chuyện trò với nhau. Tất cả đã thay đổi. Em hy vọng mọi việc sẽ tốt hơn, nhưng em hoài nghi điều ấy, vì tâm hồn chúng ta đang tiến theo hai chiều rất đối nghịch. Với em, anh đã chọn con đường hờ hững. Quả là đau lòng. Em muốn chỉ cho anh con đường sự sống, nhưng anh lại không muốn biết. Em muốn anh có mặt ở đây. Chỉ cần anh thấy những người trẻ này, những người thực sự hạnh phúc trong đức tin của họ, hẳn anh sẽ suy nghĩ. Hãy tin em : ở đây, có điều gì đó quí như châu báu. Nếu anh muốn thấy nó, anh phải bỏ những gì anh hiện có, những bám víu của anh, và sẵn sàng lên đường mạo hiểm, một điều không phải lúc nào cũng dễ dàng. Anh đã biết em nhiều, nhưng nay, chúng ta không còn là bạn nữa. Em đã chọn con đường sự sống là chính Chúa Giêsu. Và với anh, em thấy em xa Người quá. Em cầu xin cho anh và tin rằng một ngày kia, anh sẽ hiểu mọi chuyện. Anh còn nhớ thỏa thuận của chúng ta không ? Đừng quên nó nhé. Em biết nếu anh tìm kiếm tình yêu, anh sẽ gặp được Chúa Giêsu. Monika, 30 tuổi, người Ba Lan. « Chị tham dự với toàn thế giới để cử hành, mừng vui trong Thiên Chúa » Sharon, em gái thân yêu của chị, Em luôn khuyến khích chị thăng tiến đức tin của chị. Là người trẻ hơn, em thường năng đi nhà thờ, nhiều hơn chị. Nhiều lần, em còn kích thích chị tham dự Ngày Giới Trẻ Thế Giới, nhưng chị không chịu. Nhưng rồi 10 năm sau, chị đã theo lời khuyên của em. Chị đang có mặt tại Tây Ban Nha để, có thể nói, tái khám phá ra Thiên Chúa. Chị luôn luôn là người Công Giáo, nhưng đức tin của chị không phải lúc nào cũng mạnh. Hôm nay, chị đang đứng ở ngã ba đường đời của chị. Chị cố gắng bước tới, và chị thực sự trông mong cuộc hành trình này sẽ chuẩn bị, giúp chị bước một bước mới trong đời. Chị thực sự muốn em biết rằng chị muốn xây dựng đời chị trên Chúa Kitô. Hiện nay, Chúa Kitô là tâm điểm của sự thay đổi này. Hôm nay, chị thấy chị tin tưởng nhiều vào Giáo Hội, và đức tin của chị vững mạnh hơn. Ở đây, ở Madrid này, quả là tuyệt diệu khi nghĩ chị đang cùng toàn thể thế giới tham dự vào việc cử hành mừng kính Thiên Chúa. Chị ôm hôn em. Terrel, 27 tuổi, một sinh hoạt viên tại một cơ sở tuyên úy sinh viên tại Montréal, Gia Nã Đại. « Là người Công Giáo không nhất thiết có nghĩa là cực đoan » Má của con Bầu không khí ở đây nồng ấm lắm, lại vui tươi và đầy cầu nguyện. Con quyết định sống những Ngày Giới Trẻ Thế Giới này để có được một cái đà cho đức tin của con, giúp con sức mạnh biết tin ngay trong những giây phút cô đơn và giữ vững được nhịp điệu đời mình. Hôm trước, bọn con tới nhà thờ chính tòa Vic để chầu Thánh Thể. Ở đấy con nghĩ tới má vì đó là nơi người ta giữ thánh tích của Cha Xứ Ars ! Quả là kỳ diệu được nối kết thì giờ cầu nguyện, nghe giáo lý, suy nghĩ đào sâu với việc hội hè ngay sau đó. Điều cũng làm con phấn khởi là nhận ra rằng làm người Công Giáo không nhất thiết phải cực đoan và đánh mất cá tính riêng của mình, để trở nên một nhãn hiệu nào đó. Những Ngày Giới Trẻ Thế Giới này rất tương hợp với các hoài mong của con, cả về phương diện linh hoạt lẫn phương diện linh đạo. Đàng khác, chính nhờ các cuộc thảo luận chung, con đã khám phá ra mục đích của Ngày Giới Trẻ Thế Giới. Con ước ao tìm thấy trong Ngày này niềm tín thác nơi Thiên Chúa mà con vốn thiếu sót. Con sẽ kể cho má nhiều hơn khi con về nhà... nếu con còn hơi, còn tiếng ! Alice, Versailles « Con hy vọng một ngày kia con sẽ có thể chia sẻ tình yêu này với ba » Ba thân yêu, Con muốn ba ở đây xiết bao để thấy những việc này ! Con hiện diện cùng với giới trẻ của Pháp, của Châu Phi, của Venezuela... Từ khắp thế giới, chúng con về đây để cử hành đức tin của chúng con và giúp nhau xích gần lại Chúa. Khi chúng con chơi đùa, trò truyện hay cùng nhau cử hành, con cảm nhận được tình yêu không cưỡng nổi của Chúa. Con thấy khó có thể mô tả được xúc cảm này, chỉ biết là tuyệt diệu thôi. Đôi lúc mắt con nhòa những lệ. Ba thử tưởng tượng xem con sống như thế nào giữa hàng nghìn người trẻ đủ mọi nguồn gốc, hành hương tìm tình yêu Thiên Chúa này. Một trong những lý do khiến con rất yêu mến đức tin Công Giáo là : nó có tính hết sức phổ quát. Hôm qua, con tham dự một Thánh Lễ bằng tiếng Tây Ban Nha. Dù con không hiểu một chữ Tây Ban Nha nào, nhưng con biết chính xác vị linh mục đang làm gì. Con thấy mình hợp nhất với hàng triệu bạn trẻ khắp thế giới. Con hy vọng một ngày kia con sẽ có thể chia sẻ tình yêu và ánh sáng này với ba, và với tất cả những ai luôn hoài nghi quyền năng của Thiên Chúa. Con cũng hy vọng rằng ba sẽ cùng con và má gia nhập Giáo Hội Công Giáo. Nhưng trong lúc chờ đợi, ba luôn hiện diện trong lời cầu nguyện của con, Cynthia rất yêu ba. Cynthia, nữ sinh viên 19 tuổi, người Arkansas, Mỹ « Chúng tôi khám phá ra một Thiên Chúa trẻ trung » Carlos thân mến, Tôi đang sống những cảm nghiệm tuyệt vời của Ngày Giới Trẻ Thế Giới. Trong cuộc tụ tập vĩ đại này, tôi được gặp rất nhiều người trẻ Kitô Giáo từ khắp thế giới, với đủ mọi phong tục và ngôn ngữ... Tôi đã nhận ra một điều quan trọng : muốn học biết Thiên Chúa thực sự là ai, ta phải đi tìm Người, không phải trong những điều lớn lao, mà là trong các chi tiết nhỏ nhặt nhất của cuộc sống hàng ngày. Nhiều người còn có thể khám phá ra Người qua người chung quanh. Nhiều người khác khám phá ra Người bằng cách dấn thân vào môi trường... Ở đây, nhờ ca hát, chúng tôi đã khám phá ra một Thiên Chúa trẻ trung, một Thiên Chúa trẻ thơ đang liên tiếp sống trong chính chúng tôi. Niềm vui này đang đẩy chúng tôi tới đây, từ Chúa tới đây. Cuộc tụ tập này cũng cho tôi thấy rằng tuổi trẻ thật hết sức cởi mở, khoan dung. Đúng thế, ở đây, tôi đã học hỏi được rất nhiều. Thành thử khi trở vế giáo xứ, tôi sẽ tường trình mọi việc này. Hẹn gặp bạn nay mai. Erick, 24 tuổi, Venezuela « Tôn trọng và yêu thương người lân cận » Dì Arousiag thân mến Con muốn ngỏ lời cám ơn dì rất nhiều đã tạo cơ hội cho con tham dự Ngày Giới Trẻ Thế Giới. Ở đây, thì giờ qua đi rất nhanh vì thời khóa biểu của chúng con dầy đặc. Tất cả những việc này giúp con hiểu biết Lời Chúa hơn và củng cố đời sống Kitô hữu của con nhiều lắm. Ở đây, con đại diện cho Arménie, trưởng nữ của Giáo Hội Đông Phương, giữa rất nhiều các quốc tịch khác nhau. Nên con cố gắng mang theo các giá trị dân tộc. Chúng con đã nhiều lần hát các bài truyền thống của Arménie trước cộng đoàn Thánh Gioan tại nhà thờ chính tòa Oviedo. Con rất muốn, một ngày nào đó, có thể tham dự Ngày Giới Trẻ Thế Giới cùng với mọi người bạn của con, vì cuộc biểu dương của giới trẻ này quả là thời điểm diệu kỳ của Chúa, trong khi tại Arménie, sự việc đôi khi rất khó khăn. Ngày Giới Trẻ Thế Giới đã mở mắt giúp con thấy nhiều điều căn bản như lòng tôn trọng và yêu thương người lân cận. Đây không còn là một quan niệm trừu tượng nữa mà là một xúc cảm rất thực khiến con tràn trề hạnh phúc. Hasmik, người Arménie | ||||||||